qióng 穷 xiāng 乡 pì 僻 rǎng 壤 释义壤地。荒远偏僻的地方。 出处明·李时勉《北京赋》穷陬僻壤,无一物之不遂。” 例句~,有这样读书君子,却被守钱奴如此凌虐,足令人怒发冲冠。★清·吴敬梓《儒林外史》第九回 成语接龙 首字读音为 rang 的四字成语 rǎng rén zhī měi 攘人之美 rǎng wài ān nèi 攘外安内 rǎng wǎng xī lái 攘往熙来 rǎng rǎng xī xī 攘攘熙熙 rǎng quán duó lì 攘权夺利 rǎng lái xī wǎng 攘来熙往 rǎng jī jí gǔ 攘肌及骨 rǎng bì yī hū 攘臂一呼 rǎng mèi yǐn lǐng 攘袂引领 ráng ráng mǎn jiā 穰穰满家 ràng sān ràng zài 让三让再 ràng zài ràng sān 让再让三 ràng zǎo tuī lí 让枣推梨 ràng yì jìng láo 让逸竞劳